Privacy statement: Your privacy is very important to Us. Our company promises not to disclose your personal information to any external company with out your explicit permission.
Ở Amsterdam, đi xe đạp là một hoạt động dễ dàng, thú vị và gắn bó sâu sắc với cuộc sống hàng ngày — không giống như ở Bắc Mỹ, nơi nó thường bị coi là nguy hiểm, đẫm mồ hôi và cần phải chuẩn bị quá nhiều. Tác giả, một người thường xuyên đi xe đạp ở Toronto, đã bị ấn tượng bởi cách các tay đua người Hà Lan đi xe không đội mũ bảo hiểm, mặc quần áo thường ngày, lướt cạnh nhau với tốc độ thoải mái. Sự tương phản rõ rệt này cho thấy thông điệp của Bắc Mỹ về việc đi xe đạp đã vô tình ngăn cản việc đạp xe bằng cách coi nó là rủi ro và phức tạp. Các quy định về đội mũ bảo hiểm củng cố quan điểm sai lầm rằng đi xe đạp vốn đã không an toàn, làm tăng thêm các chi phí không cần thiết, rắc rối và rào cản tâm lý ngăn cản những người đi xe đạp bình thường. Ở Hà Lan, sự an toàn không đến từ trang bị mà đến từ thiết kế—cơ sở hạ tầng được bảo vệ, kết nối tốt giúp việc đạp xe trở nên tự nhiên và an toàn nên không cần đội mũ bảo hiểm. Hầu hết những người đi xe đạp ở Hà Lan đều đạp xe thẳng đứng với tốc độ khoảng 16 km/h, hầu như không đổ mồ hôi, biến việc đi lại thành những trải nghiệm xã hội, yên bình hơn là tập luyện. Các chiến dịch công khai yêu cầu mũ bảo hiểm, ổ khóa, đèn chiếu sáng, nước, bản đồ và thậm chí cả áo mưa đã biến một chuyến đi xe đạp đơn giản thành một chuyến thám hiểm được lên kế hoạch kỹ lưỡng — điều mà không người lái xe nào có thể chịu đựng được. Trong khi đó, làn đường dành cho xe đạp hẹp, được thiết kế kém ở Bắc Mỹ cô lập người đi xe đạp, cắt đứt sự tương tác và cộng đồng, trong khi người Hà Lan lại ủng hộ những con đường chung rộng rãi cho phép trò chuyện thân thiện giữa chuyến đi. Bài học rất rõ ràng: đạp xe không phải là một công việc vặt hay một cuộc phiêu lưu mạo hiểm—nó phải dễ dàng, vui vẻ và dễ tiếp cận đối với tất cả mọi người. Bằng cách xem xét lại cơ sở hạ tầng và thông điệp của mình, chúng tôi có thể làm cho việc đạp xe trở nên trực quan, hòa nhập và vui vẻ cho mọi người.
Tôi bắt đầu đạp xe đi làm cách đây hai năm. Thời tiết thật hoàn hảo, đường đi rất đẹp và tôi cảm thấy tự hào vì đã làm được điều gì đó tốt đẹp cho hành tinh này. Tôi thậm chí còn mua một chiếc mũ bảo hiểm mới, một chiếc áo khoác nhẹ và một chiếc khóa thông minh. Tôi đã nghĩ mình sẽ là một trong số những người làm được điều đó. Nhưng sau sáu tháng, tôi đã dừng lại. Không phải vì chuyến đi khó khăn. Không phải vì tôi bị thương. Đó hoàn toàn không phải là chuyến đi. Tiếp theo đó là sự im lặng. Không có lời nhắc nhở. Không có cảnh báo. Không có cách nào để biết liệu tôi có quên điều gì quan trọng hay không. Tôi đã bỏ lỡ các cuộc họp của mình. Tôi đã để lại máy tính xách tay của mình. Tôi quên mang theo chìa khóa. Chiếc xe đạp trở thành biểu tượng của tự do nhưng cũng là biểu tượng của sự hỗn loạn. Tôi không chỉ đi xe đạp - tôi đang quản lý một cuộc sống không có mạng lưới an toàn. Tôi không đơn độc. Một cuộc khảo sát gần đây cho thấy 92% người đi xe đạp trong thành phố bỏ cuộc trong vòng một năm. Không phải vì họ ghét đi xe đạp. Họ ghét gánh nặng tinh thần đi kèm với nó. Sự lo lắng thường trực về an ninh, thời gian và hậu cần. Tôi đã nói chuyện với năm người trong khu phố của tôi và họ đã bỏ việc. Một người bị mất xe đạp vì trộm cắp. Một người khác phải mang một chiếc ba lô nặng nề chứa đầy dụng cụ. Người thứ ba cho biết anh không bao giờ biết xe đạp của mình sẽ đậu ở đâu khi trở về. Đây không phải là những trường hợp hiếm gặp. Chúng rất phổ biến. Tôi từng nghĩ giải pháp là trang bị tốt hơn. Nhiều ổ khóa hơn. Lốp xe khỏe hơn. Một thiết bị theo dõi GPS. Nhưng đó không phải là điều khiến tôi thất vọng. Điều khiến tôi thất vọng là sự thiếu cấu trúc. Tôi cần một hệ thống—không chỉ là một công cụ. Vì vậy, tôi đã xây dựng một. Từng bước một. Đầu tiên, tôi dán nhãn cho từng chiếc túi, từng chiếc chìa khóa, từng món đồ. Tôi chỉ định mỗi món đồ một vị trí trên giá để xe đạp của mình. Một chiếc túi màu đỏ cho điện thoại của tôi. Một hộp màu xanh cho bộ sạc của tôi. Một ống bọc màu đen cho ống dự phòng của tôi. Không còn đoán nữa. Không còn hoảng loạn nữa. Tiếp theo, tôi tạo một danh sách kiểm tra. Trước khi đi, tôi xem qua ba món đồ: mũ bảo hiểm, ổ khóa, chai nước. Thế thôi. Đơn giản. Không thể thương lượng. Nếu thiếu một cái, tôi không đi xe. Tôi ở nhà. Tôi chấp nhận sự chậm trễ. Tôi bảo vệ thói quen. Sau đó tôi thay đổi cách đỗ xe. Tôi chỉ sử dụng các điểm được chỉ định. Tôi tránh những con hẻm. Tôi chọn những nơi có máy ảnh. Tôi nhờ người chủ cửa hàng trông chừng chiếc xe đạp của tôi trong khi tôi đi lấy cà phê. Tôi không tin vào may mắn. Tôi xây dựng niềm tin vào quá trình này. Tôi cũng bắt đầu sử dụng một ứng dụng đơn giản. Không phải cái có chuông và còi. Chỉ là một danh sách. Mỗi lần tôi đi xe, tôi đều ghi lại nó. Không phải vì động lực. Đối với trí nhớ. Khi tôi quên điều gì đó, tôi kiểm tra nhật ký. Khi tôi cảm thấy tội lỗi vì đã bỏ thuốc, tôi nhìn thấy những vết hằn. Sự tiến bộ không phải lúc nào cũng có thể nhìn thấy được. Nhưng nó ở đó. Một buổi sáng tháng trước, tôi quên mất mũ bảo hiểm. Tôi không đi xe. Tôi ở nhà. Ông chủ của tôi hỏi tại sao. Tôi đã nói với anh ấy. Anh mỉm cười. “Anh vẫn đang làm việc đó,” anh nói. “Đó là chiến thắng.” Tôi đã lái xe được 18 tháng rồi. Không phải vì tôi thích đi lại. Bởi vì tôi đã làm cho nó an toàn. Có thể đoán trước được. Có thể quản lý được. Sự thật là hầu hết mọi người không bỏ việc đạp xe vì họ không thích đi xe đạp. Họ bỏ cuộc vì cảm thấy quá tải. Họ cảm thấy như đang đấu tranh với những thói quen của chính mình thay vì ủng hộ chúng. Nếu bạn đang nghĩ đến việc bắt đầu hoặc quay trở lại, đừng tập trung vào khoảng cách. Đừng theo đuổi tốc độ. Tập trung vào những điều nhỏ nhặt. Dán nhãn thiết bị của bạn. Hãy đặt ra một quy tắc. Chọn một chỗ đậu xe. Viết nó ra. Xây dựng một hệ thống trước khi bạn xây dựng một thói quen. Bởi vì chiếc xe đạp không quan tâm bạn đi nhanh như thế nào. Nó quan tâm nếu bạn xuất hiện. Và nếu bạn xuất hiện— bạn sẽ tiếp tục xuất hiện.
Tôi thường đỗ xe đạp trong gara vào mỗi cuối tuần. Tôi sẽ làm sạch nó, điều chỉnh dây xích, thậm chí đánh bóng khung. Nhưng đến thứ Hai, nó lại nằm trong góc, phủ đầy bụi. Tôi tự nhủ: “Lần sau nhé”. Rồi lần sau không bao giờ đến nữa. Tôi không lười biếng. Tôi chỉ không biết tại sao tôi cứ thất bại trong việc lái nó. Tôi nghĩ đó là về động lực. Sau đó tôi nhận ra rằng chiếc xe đạp của tôi không phải là vấn đề. Hệ thống đã như vậy. Lý do thực sự khiến xe đạp của bạn bị bỏ lại trong gara không phải vì bạn không muốn đạp xe. Đó là bởi vì quá trình chuẩn bị có cảm giác như một việc vặt. Bạn mở cửa gara, với tay lấy mũ bảo hiểm, kiểm tra lốp xe, tìm một vết xẹp trên đường, nhớ ra mình quên sạc điện thoại, rồi quyết định rằng nó không đáng. Tôi bắt đầu theo dõi xem tôi mất bao lâu để đi từ xe đạp sang đường bộ. Chưa đến 10 phút. Nó đã gần tới 45. Không phải vì tôi chậm. Vì mỗi bước đi đều có ma sát. Vì vậy, tôi đã phá vỡ nó. Đầu tiên, tôi di chuyển chiếc xe đạp ra khỏi gara và ra sân trước. Không còn phải mở những cánh cửa nặng nề nữa. Không còn vấp ngã trên các công cụ. Chỉ cần bước ra ngoài, nhảy lên và đi. Thứ hai, tôi đã chuẩn bị mọi thứ từ tối hôm trước. Mũ bảo hiểm trên tay lái. Chai nước đầy. Điện thoại trong túi. Chìa khóa trong túi yên. Tôi đã làm như vậy nên tất cả những gì tôi cần làm là vặn chìa khóa và bắt đầu lái xe. Thứ ba, tôi đặt ra quy tắc: mỗi tuần một chuyến. Không có ngoại lệ. Nếu tôi bỏ qua nó, tôi sẽ hủy một kế hoạch xã hội. Điều đó đã tạo ra trách nhiệm giải trình. Tôi đã ngừng coi nó như một hoạt động tùy chọn. Nó đã trở thành một phần thói quen của tôi. Thứ tư, tôi bắt đầu chụp ảnh những chuyến đi của mình. Không dành cho Instagram. Đối với trí nhớ. Khi nhìn thấy những hình ảnh đó, tôi nhớ lại cảm giác tuyệt vời như thế nào—gió, ánh nắng, sự yên tĩnh sau khi tiếng ồn ào của thành phố tan biến. Một ngày thứ Bảy, tôi đạp xe 28 dặm. Mưa bắt đầu giữa đường. Tôi tiếp tục đi. Áo khoác của tôi ướt sũng. Chân tôi bị bỏng. Nhưng tôi không dừng lại. Cuối cùng, tôi ngồi trên một chiếc ghế dài, thở dốc và mỉm cười. Khoảnh khắc đó ở lại với tôi. Bây giờ, khi nhìn thấy chiếc xe đạp đậu ngoài sân, tôi không nghĩ tới sự nỗ lực. Tôi nghĩ về những gì xảy ra sau đó: tự do, rõ ràng, chuyển động. Gara không giữ được xe đạp. Nó giữ thói quen. Và thói quen được xây dựng thông qua những lựa chọn nhỏ chứ không phải những lời hứa hẹn lớn lao. Bạn không cần một chiếc xe đạp tốt hơn. Bạn cần một thiết lập tốt hơn. Bắt đầu từ nơi bạn đang ở. Di chuyển một điều ngày hôm nay. Hãy để phần còn lại làm theo.
Tôi đã đi xe đạp nhiều năm rồi. Tôi bắt đầu vì nó nhanh, rẻ và tốt cho hành tinh. Nhưng gần đây, có điều gì đó đã thay đổi. Tôi không đơn độc. Những người đi xe đạp đô thị trên khắp các thành phố đang rút lui. Họ không từ bỏ hoàn toàn xe đạp mà chỉ ngừng sử dụng hàng ngày. Tại sao? Đó không phải là về sự lười biếng. Nó thậm chí không phải về thời tiết. Có điều gì đó sâu sắc hơn đang diễn ra. Tôi đã từng đi xe 15 dặm mỗi ngày trong tuần. Tuyến đường của tôi đưa tôi qua các công viên, những con phố yên tĩnh và dưới những cây cầu. Tôi yêu nhịp điệu của nó - tiếng gió, tiếng lốp xe trên vỉa hè, cách cơ thể tôi di chuyển có mục đích. Rồi một buổi sáng, tôi lỡ một chuyến tàu vì xích xe đạp của tôi bị đứt giữa chừng. Không có cảnh báo. Không có kế hoạch dự phòng. Tôi đứng đó, toát mồ hôi và chán nản nhìn đoàn tàu rời đi mà không có mình. Khoảnh khắc đó bị mắc kẹt. Đó không chỉ là một sự cố. Đó là mô hình. Một chiếc lốp xẹp vào một ngày thứ ba mưa gió. Một ổ khóa không mở được sau khi tôi để chìa khóa trong nhà. Một ngọn đồi đột ngột mà trước đây tôi chưa từng nhận thấy. Mỗi lần như vậy, tôi lại tự hỏi: Điều này có thực sự đáng giá không? Sự thật là việc đi xe đạp trong đô thị không hề thất bại. Hệ thống là. Cơ sở hạ tầng không đồng đều. Một số khu phố có làn đường được bảo vệ. Những người khác không có con đường được đánh dấu nào cả. Tôi đã chứng kiến những người lái xe dừng lại ở những giao lộ nơi ô tô không nhường đường, nơi tín hiệu bỏ qua xe đạp. Một ngày nọ, tôi thấy một chiếc xe tải giao hàng rẽ phải mà không kiểm tra—đâm thẳng vào một người đi xe đạp. Không có tai nạn. Chỉ là suýt chút nữa thôi. Loại rủi ro đó không giảm dần theo thời gian. Tôi cũng nhận ra rằng mỗi chuyến đi cần phải lập kế hoạch nhiều như thế nào. Bây giờ tôi kiểm tra các ứng dụng thời tiết, áp suất lốp, loại khóa, bản đồ tuyến đường, mô hình giao thông—tất cả trước khi tôi bước ra ngoài. Thật mệt mỏi. Những gì nên đơn giản đã trở thành một danh sách kiểm tra. Và khi bạn đã mệt mỏi vì làm việc, gánh nặng tinh thần tăng thêm đó giống như một bức tường. Tôi đã thử chuyển sang xe đạp điện. Nhanh hơn. Dễ dàng hơn. Nhưng sau đó lại xảy ra vấn đề sạc pin. Tôi cần phải cắm điện mỗi tối. Tôi không muốn mang theo bộ sạc. Tôi không muốn lo lắng về thời lượng pin trong những chuyến đi dài. Một chuyến đi cuối tuần kết thúc với việc tôi bị mắc kẹt vì hết pin giữa chừng. Tôi đi bộ ba dặm cuối cùng với một chiếc xe đạp chết máy trên vai. Còn có một lớp nữa. Sự an toàn. Không chỉ an toàn về thể chất mà còn là an toàn xã hội. Tôi đã lái xe ở những khu vực mà mọi người nhìn chằm chằm. Nơi họ cười. Nơi họ gọi ra những điều tôi không thể lặp lại ở đây. Tôi đã được thông báo rằng tôi “không thuộc về” một số con đường nhất định. Cảm giác bị theo dõi, phán xét hoặc bị loại bỏ – nó làm mất đi động lực. Bạn bắt đầu tự hỏi liệu bạn đang làm điều đó vì chính mình hay chỉ để chứng minh điều gì đó. Nhưng tôi chưa bỏ cuộc. Tôi đã thích nghi. Tôi tìm thấy một thói quen mới. Tôi bắt đầu sử dụng các trạm chia sẻ xe đạp gần văn phòng của mình. Tôi chọn những con đường có ánh sáng tốt hơn và ít ngã rẽ hơn. Tôi đã đầu tư vào một chiếc khóa đáng tin cậy và một chiếc máy bơm di động. Tôi tham gia một nhóm tay đua địa phương. Chúng tôi gặp nhau hàng tháng. Chúng tôi chia sẻ lời khuyên. Chúng tôi phàn nàn về những con đường xấu. Chúng tôi thúc đẩy sự thay đổi. Điều tôi học được là: vấn đề không phải ở chiếc xe đạp. Đó là môi trường xung quanh nó. Nếu muốn có nhiều người đi xe hơn, chúng ta cần phải khắc phục những khoảng trống. Biển báo tốt hơn. Bãi đậu xe an toàn hơn. Thiết kế làn đường nhất quán. Thực thi luật giao thông thực sự. Hỗ trợ bảo trì—không chỉ cho xe đạp mà còn cho toàn bộ hệ thống. Một thành phố mà tôi đến thăm gần đây đã có những tiến bộ thực sự. Làn đường dành cho xe đạp của họ đã được đánh dấu rõ ràng. Họ đã có đèn xi nhan chuyên dụng. Người lái xe có thể băng qua giao lộ một cách an toàn. Cứ cách vài dãy nhà đều có trạm sửa chữa. Tôi thấy những đứa trẻ học lái xe, những người lớn tuổi đi làm, những gia đình cùng nhau đạp xe. Nó cảm thấy tự nhiên. Nó cảm thấy an toàn. Đó là những gì chúng tôi đang thiếu. Không phải đam mê. Không phải ham muốn. Nhưng hãy tin tưởng. Khi bạn biết chuyến đi của mình sẽ không thất bại. Khi bạn biết con đường của mình đã rõ ràng. Khi bạn biết bạn sẽ đến mà không có kịch tính. Tôi vẫn đi xe. Không phải mỗi ngày. Nhưng khi làm vậy tôi thấy nhẹ nhõm hơn. Ít căng thẳng hơn. Kết nối nhiều hơn với thành phố. Tôi đã ngừng coi việc đi xe đạp là một việc vặt. Tôi coi đó là một sự lựa chọn—một lựa chọn mà tôi đưa ra vì nó phù hợp với tôi bây giờ. Nếu bạn đang do dự, hãy tự hỏi: Điều gì sẽ khiến việc này trở nên dễ dàng hơn? Không hoàn hảo. Tốt hơn thôi. Bắt đầu nhỏ. Kiểm tra một tuyến đường. Hãy thử một công cụ. Tham gia một cuộc trò chuyện. Mục tiêu không phải là ép mọi người đi xe đạp. Đó là xây dựng một thế giới nơi cưỡi ngựa có cảm giác như một lựa chọn đáng tham gia.
Tôi đã chứng kiến mọi người đẩy xe đạp lên đồi trong thành phố, trán đổ mồ hôi, mắt tìm kiếm một chỗ đậu xe không tồn tại. Tôi đã thấy họ bỏ cuộc chỉ sau hai dãy nhà vì tuyến đường không có làn đường an toàn. Tôi cũng đã cảm thấy sự thất vọng đó. Ý tưởng rằng đi xe đạp thật dễ dàng—chỉ cần lên xe và đi—không đúng với hầu hết người đi xe đạp ở thành thị. Huyền thoại đó đã được bán cho chúng ta thông qua những quảng cáo hấp dẫn và những dòng tiêu đề lạc quan. Nhưng thực tế trở nên khó khăn khi bạn bị kẹt xe, né tránh ô tô hoặc tìm nơi khóa xe mà không sợ bị trộm. Tôi đã từng tin vào điều tương tự. Tôi nghĩ nếu tôi mua được một chiếc xe đạp tử tế, tôi sẽ bắt đầu đạp xe hàng ngày. Tôi đã chi tiền cho một khung xe nhẹ, một chiếc mũ bảo hiểm, thậm chí cả đồ phản quang. Sau đó tôi đã thử nó trong giờ cao điểm. Con đường thật hẹp. Ô tô vượt qua tôi với tốc độ 30 dặm một giờ. Không có vai. Không có dấu hiệu của làn đường dành cho xe đạp. Tôi quay lại sau mười phút. Khoảnh khắc đó đã thay đổi cách tôi nhìn nhận về việc đi xe đạp trong thành thị. Đó không phải là về chiếc xe đạp. Đó là về hệ thống. Vấn đề thực sự không phải là thiếu ý chí. Đó là cơ sở hạ tầng. Những tuyến đường không kết nối. Ánh sáng kém trên các lối đi. Ổ khóa không thành công. Một nền văn hóa vẫn coi xe đạp là đồ chơi chứ không phải công cụ. Tôi bắt đầu theo dõi chuyến đi của riêng mình. Không chỉ khoảng cách, mà còn an toàn. Tôi vạch ra mỗi khi tôi cảm thấy không an toàn. Lần nào tôi cũng phải dừng lại vì đường bị hỏng. Mỗi lần tôi thấy người khác bỏ cuộc giữa cuộc hành trình. Những gì tôi tìm thấy đã làm tôi sốc. Tại một quận, chỉ có 12% tuyến đường dành cho xe đạp được bảo vệ. Ở một nơi khác, 40% giá đỡ xe đạp bị hư hỏng. Một ngã tư không có lối sang đường dành cho người đi xe đạp. Tôi bắt đầu nói chuyện với người khác. Một người giao hàng nói với tôi rằng anh ta đã mất ba chiếc xe đạp trong sáu tháng. Một người mẹ cho biết cô đã ngừng đạp xe cùng các con vì lối đi công viên gần nhất có ổ gà đủ lớn để lật một chiếc xe đạp. Đây không phải là trường hợp cá biệt. Chúng là những khuôn mẫu. Vì vậy, tôi đã tự hỏi: điều gì sẽ khiến việc đạp xe trở nên thực sự dễ dàng? Đầu tiên, làn đường được kết nối, an toàn. Không chỉ có vạch sơn mà còn là rào cản vật lý giữa xe đạp và ô tô. Tôi đã lái xe trên một con phố có lề đường thấp ngăn cách các làn đường. Sự khác biệt là ngay lập tức. Tôi không hề căng thẳng. Tôi đã không kiểm tra qua vai mình mỗi giây. Thứ hai, bãi đậu xe đáng tin cậy. Có lần tôi để xe đạp bên ngoài quán cà phê trong 30 phút. Khi tôi quay lại thì ổ khóa đã bị cắt. Chiếc xe đạp đã biến mất. Kể từ đó, tôi chỉ đi xe nếu biết có một giá đỗ an toàn gần đó. Thứ ba, bảng chỉ dẫn rõ ràng. Tôi đã rẽ nhầm vì biển báo bị thiếu hoặc mờ. Có lần tôi đi vào một con đường cụt không có lối ra. Không có ứng dụng bản đồ nào có thể giúp được. Tôi đành phải đi bộ về. Thứ tư, bảo trì. Con đường đầy vết nứt không chỉ gây khó chịu mà còn nguy hiểm. Tôi đã từng chứng kiến nhiều tay đua bị ngã vì mặt đường không bằng phẳng. Thứ năm, niềm tin của cộng đồng. Khi mọi người thấy người khác lái xe an toàn, họ sẽ có nhiều khả năng thử hơn. Tôi tham gia một nhóm địa phương tổ chức các chuyến đi hàng tuần. Chúng tôi gặp nhau ở những địa điểm khác nhau. Chúng tôi nói về các vấn đề. Chúng tôi chia sẻ các bản sửa lỗi. Một ngày cuối tuần, chúng tôi báo cáo thành phố về một lan can bị hỏng. Trong vòng năm ngày, nó đã được sửa chữa. Đó không phải là chờ đợi những điều kiện hoàn hảo. Đó là về việc xây dựng những thay đổi nhỏ cộng lại. Bây giờ tôi lập kế hoạch cho các tuyến đường của mình dựa trên sự an toàn chứ không phải tốc độ. Tôi tránh đường chính trừ khi có làn đường dành riêng. Tôi mang theo một chiếc khóa di động. Tôi kiểm tra các ứng dụng thời tiết trước khi rời đi. Đi xe đạp không phải là điều dễ dàng ở hầu hết các thành phố. Nhưng nó có thể được. Không phải vì thiết bị tốt hơn. Không phải vì động lực. Vì thiết kế. Khi hệ thống hoạt động, mọi người sẽ đi xe. Khi thất bại, họ bỏ cuộc. Huyền thoại về “chuyến đi dễ dàng” không chỉ gây hiểu nhầm. Nó che giấu công việc thực sự cần thiết để mọi người có thể đi xe đạp. Tôi vẫn đang học. Đôi khi tôi vẫn cảm thấy lo lắng. Nhưng tôi vẫn tiếp tục. Bởi vì tôi đã thấy điều gì xảy ra khi mọi thứ được cải thiện. Đường phố yên tĩnh, vỉa hè phẳng phiu. Một chiếc xe đạp bị khóa vẫn được đặt. Một tay đua mỉm cười thay vì thở dài. Đó không phải là phép thuật. Đó là kế hoạch. Và nó bắt đầu bằng việc nhìn thấy sự thật.
Tôi thường đi xe đạp vào mỗi cuối tuần. Gió tạt vào mặt, con đường rộng mở, tiếng lốp xe vo ve lặng lẽ trên vỉa hè - cảm giác như được tự do. Tôi yêu nó. Rồi một mùa hè, những vết nứt bắt đầu lộ rõ. Không chỉ ở vỉa hè, mà còn ở động lực của tôi. Lần đầu tiên đâm vào ổ gà sâu đến mức suýt mất lái, tôi không nhịn được cười. Tôi nhăn mặt. Tay tôi run rẩy suốt mười phút sau đó. Đó không chỉ là sự khó chịu. Đó là sự sợ hãi. Tôi đã từng chứng kiến các tay đua dừng lại giữa chừng vì một đoạn đường bị sập dưới chân họ. Tôi đã chứng kiến những người khác định tuyến lại qua những con phố đông đúc chỉ để tránh một đoạn bê tông bị vỡ. Một người bạn đã hoàn toàn bỏ cuộc sau khi bánh trước chiếc xe đạp của cô ấy bị cong do va vào một vết nứt ẩn. Cô ấy nói cô ấy vẫn còn chiếc xe đạp, nhưng nó nằm trong gara của cô ấy như một di vật. Đó không phải là về thời tiết. Đó không phải là về thể lực. Đó là về sự tin tưởng. Khi cơ sở hạ tầng thất bại, sự tự tin của người lái cũng giảm theo. Tôi đã thử các tuyến đường khác nhau. Một số được lát đá nhưng hẹp và thiếu ánh sáng. Những người khác hoàn toàn không có làn đường nào—chỉ chia sẻ không gian với những ô tô không giảm tốc độ khi nhìn thấy người đi xe đạp. Có lần tôi đi ngang qua một tấm biển có ghi “Khu vực thân thiện với xe đạp” trong khi bị buộc phải len lỏi giữa xe tải giao hàng và xe tải đang đỗ. Phần tồi tệ nhất? Không ai có vẻ quan tâm. Đội bảo trì đi qua mà không dừng lại. Các nhà quy hoạch thành phố soạn thảo các dự án mới mà không hỏi ý kiến những người đi xe đạp thực tế. Tôi đã hỏi một quan chức địa phương tại sao chúng tôi không có những con đường tốt hơn. Anh ấy nói: “Chúng tôi đang chờ tài trợ.” Nhưng nguồn tài trợ sẽ không đến. Và những chuyến đi không trở nên an toàn hơn. Tôi bắt đầu theo dõi chuyến đi của riêng mình. Không chỉ khoảng cách, mà cả những điểm đau. Đã bao nhiêu lần tôi phanh đột ngột? Tôi có thường xuyên cảm thấy không an toàn không? Tôi có giữ một cuốn sổ. Sau ba tháng, tôi gặp 42 sự cố. Ba mươi lăm liên quan đến bề mặt không bằng phẳng. Mười một người ở gần các giao lộ nơi không có tín hiệu xe đạp. Sau đó tôi tìm thấy một nhóm cộng đồng nhỏ ở một thành phố khác. Họ vạch ra mọi đoạn đường xấu bằng điện thoại của mình. Họ đã gửi báo cáo trực tiếp cho nhân viên thành phố. Trong vòng sáu tuần, hai phần đã được sửa chữa. Một phần ba hiện đang được xem xét. Điều gì đã thay đổi? Tầm nhìn. Dữ liệu. Kiên trì. Tôi học được rằng ngay cả những hành động nhỏ cũng quan trọng. Tôi bắt đầu chia sẻ hình ảnh những con đường bị hư hỏng với chính quyền địa phương. Tôi đã gắn thẻ chúng trong bài viết. Tôi viết những tin nhắn ngắn: "Chỗ này cần được chú ý. Người đi xe đạp ở đây. Việc đi lại an toàn rất quan trọng." Một bài đăng đã lan truyền tại địa phương. Một thành viên hội đồng trả lời. Không phải với những lời bào chữa. Với một kế hoạch. Họ đã lên lịch kiểm tra. Hai tuần sau, một phi hành đoàn đã đến. Đó không phải là đòi hỏi sự hoàn hảo. Đó là về việc làm cho vấn đề có thể nhìn thấy được. Tôi vẫn đi xe. Không phải vì những con đường hoàn hảo. Nhưng vì tôi biết có thể có người khác cũng đang cưỡi ngựa. Một người sợ bắt đầu. Ai đó đã dừng lại rồi. Nếu bạn thích đạp xe, đừng để những con đường gồ ghề làm mất đi niềm vui của bạn. Xuất hiện. Ghi lại những gì sai. Chia sẻ nó. Nói nhỏ nhưng rõ ràng. Bởi vì mỗi vỉa hè bị nứt, mỗi làn đường bị thiếu, mỗi lối đi qua không được đánh dấu—đó không chỉ là một lỗ hổng trong hệ thống. Đó là một tín hiệu. Một lời kêu gọi hành động. Và đôi khi, điều mạnh mẽ nhất bạn có thể làm chỉ đơn giản là xuất hiện trên một chiếc xe đạp, chụp ảnh và nói: Điều này quan trọng.
Tôi bắt đầu đạp xe đi làm cách đây hai năm. Tôi nghĩ nó sẽ dễ dàng. Tôi đã có một chiếc xe đạp đàng hoàng, một chiếc mũ bảo hiểm và động lực để trở nên khỏe mạnh hơn. Tuần đầu tiên cảm thấy tuyệt vời. Tôi đạp xe 12 dặm vào một buổi sáng đầy nắng, gió tạt vào mặt, ánh đèn thành phố mờ dần sau lưng. Tôi cảm thấy tự do. Đến tuần thứ ba, đầu gối của tôi đau. Đến tuần thứ năm, tôi bỏ lỡ một cuộc họp vì đến muộn - xích xe đạp của tôi bị đứt do ổ gà. Tôi không biết làm thế nào để sửa nó. Tôi đứng đó, đổ mồ hôi, không có dụng cụ, không có kế hoạch. Khoảnh khắc đó khiến tôi muốn bỏ cuộc. Tôi không đơn độc. Hầu hết những người bắt đầu đạp xe đều bỏ cuộc trong vòng sáu tuần. Không phải vì họ không muốn hoạt động. Không phải vì họ thiếu ý chí. Đó là vì những thách thức thực sự không phải là những gì bạn thấy trong quảng cáo. Sự thật là đi xe đạp không chỉ là đạp xe. Đó là về sự chuẩn bị. Đó là về việc biết điều gì sẽ xảy ra khi mọi thứ không như ý muốn. Đó là về việc xây dựng thói quen lâu dài. Đây là những gì tôi học được sau khi suýt bỏ cuộc: Tôi đã ngừng nghĩ về chặng đường dài. Thay vào đó, tôi tập trung vào dặm đầu tiên. Chỉ cần ra khỏi cửa. Không có áp lực. Không có mục tiêu. Chỉ cần đạp. Tôi đã mua một bộ dụng cụ sửa chữa nhỏ. Một săm dự phòng, đòn bẩy lốp, một chiếc bơm mini. Tôi giữ nó trong ba lô của tôi. Khi dây xích đứt, tôi không bị mắc kẹt. Tôi đã sửa nó trong mười phút. Sự thay đổi nhỏ đó đã thay đổi mọi thứ. Tôi tham gia một chuyến đi nhóm địa phương. Không phải vì tốc độ. Đối với công ty. Tôi đã gặp những người đã đạp xe nhiều năm. Họ chỉ cho tôi cách kiểm tra áp suất lốp trước khi rời đi. Làm cách nào để điều chỉnh độ cao của ghế để không bị mỏi lưng. Làm thế nào để mang theo nước mà không làm túi của tôi bị quá tải. Tôi bắt đầu theo dõi chuyến đi của mình—không phải theo khoảng cách mà bằng cảm giác của tôi. Nếu tôi cảm thấy mệt mỏi, tôi sẽ rút ngắn lộ trình. Nếu tôi cảm thấy ổn, tôi sẽ cộng thêm năm phút. Không có tội lỗi. Không có gì xấu hổ. Chỉ cần lắng nghe cơ thể của tôi. Tôi đã thay đèn xe đạp cũ bằng một chiếc sáng hơn. Tôi chuyển sang quần áo phản quang. An toàn không phải là tùy chọn. Đó là một phần của thói quen. Một ngày thứ Ba trời mưa, tôi bị mắc một trận mưa như trút nước. Quần áo của tôi ướt sũng. Tôi không thể nhìn thấy đường. Tôi quay lại. Nhưng tôi không tự trách mình. Tôi đã lên kế hoạch tốt hơn vào lần sau. Tôi đã kiểm tra dự báo. Tôi mang theo áo mưa. Tôi đã đeo găng tay. Bây giờ hầu như ngày nào tôi cũng đạp xe. Không phải vì tôi phải làm thế. Bởi vì tôi thích nó. Đi xe đạp không phải là sự hoàn hảo. Đó là về việc xuất hiện. Ngay cả khi nó khó khăn. Ngay cả khi bạn không chắc chắn. Vấn đề không phải là chuyến đi. Đó là sự thiết lập. Nếu bạn đang bắt đầu, đừng tập trung vào vạch đích. Tập trung vào bước đầu tiên. Nhận những điều cơ bản đúng. Mang theo một công cụ. Biết xe đạp của bạn. Đi xe với những người khác. Hãy lắng nghe cơ thể của bạn. Hầu hết mọi người bỏ cuộc vì họ cố gắng làm quá nhiều việc quá sớm. Tôi đã không sửa xe đạp của tôi. Tôi đã sửa cách tiếp cận của mình. Và đó mới là điều quan trọng. Chúng tôi có nhiều kinh nghiệm trong lĩnh vực Công nghiệp. Liên hệ với chúng tôi để được tư vấn chuyên nghiệp:longyixiang: sales@ningbolongyixiang.com/WhatsApp 13805815171.
Tại sao 92% người đi xe đạp trong thành phố bỏ xe đạp của họ (Spoiler: Không phải là đi xe) Lý do thực sự khiến xe đạp của bạn bị bỏ lại trong gara Những người đi xe đạp ở thành thị đang bỏ xe đạp—Đây là điều thực sự khiến họ lùi bước Huyền thoại “đi xe dễ dàng” đang giết chết việc sử dụng xe đạp ở các thành phố Cơ sở hạ tầng kém đã giết chết niềm đam mê xe đạp như thế nào (ngay cả khi bạn thích đạp xe) Tại sao hầu hết mọi người từ bỏ việc đi xe đạp—và cách khắc phục. Tiêu đề năm 2023: Tại sao 92% người đi xe đạp trong thành phố bỏ xe đạp của họ (Spoiler: It's Not the Ride) Tác giả: Anonymous Ngày xuất bản: 2023 Tiêu đề: Lý do thực sự khiến xe đạp của bạn bị bỏ lại trong gara Tác giả: Ẩn danh Ngày xuất bản: 2023 Tiêu đề: Những tay đua đô thị đang bỏ xe đạp—Đây là điều thực sự khiến họ quay trở lại Tác giả: Ẩn danh Ngày xuất bản: 2023 Tiêu đề: “Dễ dàng” Đi xe” Huyền thoại đang giết chết việc sử dụng xe đạp ở các thành phố Tác giả: Ẩn danh Ngày xuất bản: 2023 Tiêu đề: Cơ sở hạ tầng nghèo nàn giết chết niềm đam mê đi xe đạp như thế nào (Ngay cả khi bạn thích đạp xe) Tác giả: Ẩn danh Ngày xuất bản: 2023 Tiêu đề: Tại sao hầu hết mọi người từ bỏ việc đi xe đạp—Và cách khắc phục nó
Gửi email cho nhà cung cấp này
Privacy statement: Your privacy is very important to Us. Our company promises not to disclose your personal information to any external company with out your explicit permission.
Fill in more information so that we can get in touch with you faster
Privacy statement: Your privacy is very important to Us. Our company promises not to disclose your personal information to any external company with out your explicit permission.